Pages

Sunday, 17 July 2016

"Đàn bà hư mới... làm quan"

Bó hoa ly vừa được cơ quan tặng bỗng tuột khỏi tay chị. Chồng chị đứng trước cửa, chẳng những không đỡ chị dựng xe mà còn “hắt” những câu nói hằn học. Niềm hân hoan khi lên chức của chị bị dập tắt. Thay vào đó nỗi buồn pha lẫn tủi thân dâng đầy trong mắt.

Bị chồng mạt sát “đàn bà hư mới làm quan”
Lặng lẽ nhặt bó hoa, chị vội lấy lọ thủy tinh đong đầy nước để những bông hoa kia không bị héo buồn bởi nhân tình thế thái. Chồng chị nhìn thấy vội gắt: “Hoa với cả hoét, vẽ chuyện! Hoa có no bụng không. Nhanh tay lên mà nấu cơm cho chồng con ăn đi. Đấy mới là việc cần làm đấy!”
Không một lời chúc mừng, không một lời động viên, chồng chị “ném” cho chị những lời nói cục cằn, sai khiến. Nước mắt chị từ đâu bỗng ùa về trên má. Sợ chồng biết, chị bước vội vào căn bếp.Vừa nấu bữa cơm chiều, chị miên man suy nghĩ…
Chị và anh lấy nhau qua sự mối lái. Tìm hiểu được 5 tháng, anh chị tính đến chuyện cưới. Trong thời gian tìm hiểu, chị lờ mờ nhận ra anh là người ích kỷ và ít chí tiến thủ. Lờ mờ vậy thôi nhưng chưa đủ để tình yêu dừng bước. Chị vẫn đồng ý làm vợ anh. Sống với nhau được một mặt con, chồng chị bắt đầu thể hiện rõ con người mình.
Anh có cửa hàng kinh doanh điện tử ở nhà. Không muốn chị đi làm bởi “khó quản lý”, anh một bắt chị ở nhà cùng chồng kinh doanh. Với tấm bằng ưu kế toán, chị không muốn mình bỏ lỡ những kiến thức mình học được.
Sau một thời gian dài, phải khó khăn lắm mới thuyết phục được chồng để chị đi làm. Nhưng với điều kiện chị chỉ được làm buổi sáng. Còn buổi chiều chị phải ở nhà lo việc gia đình. Với điều kiện ấy, chị không thể xin ở cơ quan nhà nước với giờ giấc chỉnh chu. Buộc lòng, chị phải xin làm một công ty tư nhân một việc bán thời gian.
Chị là người phụ nữ được nhiều người đánh giá là thông minh, năng nổ, có năng lực. Dù công việc khó với thời gian ở cơ quan rất ngắn nhưng chị giải quyết đâu ra đấy. Làm việc kế toán được ba năm, chị được đề bạt chức kế toán trưởng với mức lương cao gấp ba lần.
Làm kế toán trưởng đồng nghĩa với việc chị phải dành nhiều thời gian hơn vào công việc. Chị mừng vì năng lực của mình đã được đánh giá cao. Hơn nữa, chị cũng rất yêu mến công việc này.
Chị mừng bao nhiêu thì chồng chị tỏ ra hậm hực bấy nhiêu. Chồng chị nghĩ rằng, vợ mình lên chức sẽ không có thời gian chăm sóc gia đình cũng như coi thường người chồng “gà què ăn quẩn cối xay này”. Càng nghĩ, anh càng khó chịu. Dù chị làm hết giờ ở cơ quan rồi về cơm nước chăm sóc chồng con đủ đầy nhưng anh vẫn không hài lòng, tìm cớ sinh chuyện.
Điều mà chị cảm thấy đau lòng nhất là anh đã hạ nhục lòng tự trọng của chị. Chẳng hiểu “chộp” được ở đâu câu “Đàn ông làm quan mới hư, còn đàn bà hư mới làm quan”, anh liên tưởng ngay với vợ mình. Anh bắt đầu tưởng tượng ra là vợ mình ngoại tình với giám đốc để được thăng chức.
“Bán tình- mua chức”- sự tưởng tượng của anh ngày càng lớn dần theo năm tháng và chẳng hiểu từ lúc nào anh coi đó là…sự thật. Cứ tới đêm, khi chị chìm sâu vào giấc ngủ, anh lục đục bò dậy, mở máy chị tìm…thư tình hoặc những chứng cứ ngoại tình của vợ. Tìm mãi mà không thấy, anh bắt đầu nghĩ tới việc vợ đã “chùi mép” nên cứ tới đêm khuya lại dựng dậy để tra khảo chẳng khác gì hỏi cung.
Chị sợ nhất là những lần đi công tác 2-3 ngày. Vì công việc, chị không thể thoái lui việc đi công tác. Sau khi về nhà, y như rằng, chồng chị sẽ nổ ra chiến tranh lạnh hàng tuần trời. Thỉnh thoảng “xì” ra câu mát mẻ: “Thôi, bây giờ cô là “trểnh” phòng rồi, thích đi đâu thì đi, hú hí với ai thì làm, về cái nhà này làm gì?”
Quá uất ức, chị góp ý anh về cách đối xử không đúng với vợ thì anh tuôn hàng tràng: “Lên “trểnh phòng” rồi nên cô vênh mặt với tôi đấy à? Đau đớn cho thằng đàn ông là tôi chưa, bị vợ cắm sừng, bây giờ lại bị vợ dạy khôn đây. Cô đi làm, lên chức “quyền cao, vọng trọng”, bây giờ quay ra coi thường chồng à? Tôi sẽ viết đơn thư tố giác cô bồ bịch với sếp, tung đi khắp nơi, để xem cô còn vênh váo được không?”
Những dọa nạt, đay nghiến của người “đầu gối, tay ấp” khiến chị suy sụp. Tại sao chồng chị lại có thể đối xử với chị như thế. Chị đã cố gắng hoàn tất công việc cơ quan cũng như đảm trách việc nhà không một lời ca thán. Và chị chưa bao giờ hổ thẹn với lương tâm, nghĩa là chị không bao giờ ngoại tình. Lên chức đâu có lỗi gì để anh dày vò chị như vậy?
Càng nghĩ, chị càng cảm thấy mình bị tổn thương ghê gớm. Lên chức, đối với rất nhiều người là sự tự hào, niềm hứng khởi còn chị đó là…nỗi xót xa! Đến bao giờ anh mới hiểu nỗi lòng chị?
Phụ nữ thành đạt - cần lắm một bờ vai
Phía sau sự thành công của người đàn ông, thường là bóng dáng của người phụ nữ. Vậy, phía sau sự thành công của người phụ nữ là ai, cái gì? Những người phụ nữ thành đạt trong sự nghiệp có thể có một gia đình hạnh phúc?!
Xã hội ngày càng có nhiều người phụ nữ thành đạt trong mọi lĩnh vực xã hội. Họ đã chứng minh cho xã hội thấy rằng: Họ có năng lực, họ làm được những điều mà đàn ông đã làm. Thế nhưng, ít ai biết được đằng sau những thành công đó, họ đã phải đổi biết bao giọt nước mắt, bao nhiêu sự ganh ghét; thậm chí họ còn phải đánh đổi cả một gia đình mà họ hết mực yêu thương...
Họ là những người phụ nữ thành đạt, song họ vẫn luôn phải trăn trở, băn khoăn trước "bài toán" gia đình và sự nghiệp. Bởi không ít người phụ nữ thành đạt, công danh sự nghiệp rạng ngời mà con cái hư hỏng, nghiện ngập, gia đình thì lục đục…
Xã hội và lối suy nghĩ truyền thống đã áp đặt lên vai người phụ nữ quá nhiều trách nhiệm, áp lực. Nhưng phụ nữ đâu phải siêu nhân. Họ cũng đi làm, kiếm tiền, căng thẳng và mỏi mệt. Về đến nhà, lại “ba đầu sáu tay” với hàng tá việc nhà không tên và chăm sóc chồng con, đối nội, đối ngoại.
Người ta thường ví vai trò của phụ nữ trong gia đình như “người giữ lửa trong nhà”, vì thế khi họ ít có thời gian dành cho công việc gia đình, chăm sóc con cái, người chồng nhân cớ đó đã đay nghiến, chì chiết, làm tổn thương tinh thần vợ, thậm chí lấy cớ đó đi ngoại tình.
Thực tế đã cho thấy, tỉ lệ ly hôn hoặc không lập gia đình ở những phụ nữ thành đạt thường cao hơn những phụ nữ bình thường. Thu Trang- một nữ giám đốc đã nói: Người phụ nữ thành đạt phải biết cân bằng giữa công việc và gia đình.
Khi phụ nữ tham gia gánh vác các trọng trách trong xã hội, họ cần hơn ai hết người chồng là điểm tựa vững chắc cho cuộc đời họ. Phụ nữ phải rất dũng cảm khi lựa chọn sự nghiệp cho mình nhưng họ vẫn là những phụ nữ bình thường với những nỗi lo rất đàn bà, và trong nhiều trường hợp họ không thể vượt qua được nếu không có sự chia sẻ và đồng cảm của những người đàn ông họ tin tưởng.
Thành công trong sự nghiệp nhưng phải đạt được hạnh phúc gia đình. Đó chính là phụ nữ thành đạt. Và những người phụ nữ luôn khao khát đạt được điều đó khi có bờ vai rắn chắc của người chồng.

Gặp gỡ gia đình lập dị ở Anh

Cặp vợ chồng tự dạy con học ở nhà chứ không đưa con đến trường, cả gia đình nói không với thuốc và cậu con trai 5 tuổi thì đến giờ vẫn chưa rời ti mẹ.

Cậu bé Ulysses Allen 5 tuổi vẫn cực kỳ gắn bó với mẹ vì chưa thể rời bầu sữa, và cũng giống như cô em gái 2 tuổi Ostara của mình, tuần đầu tiên khi vừa lọt lòng, cậu hoàn toàn được gắn chặt vào mẹ theo đúng nghĩa đen.
Nói đến những điều "kì dị" của gia đình Adele và Matt, the Sunday People nhận định là "không dừng lại ở đó". Mỗi khi giấy nhắc tiêm vắc-xin cho bọn trẻ được đưa tới nhà, chúng sẽ ngay lập tức được đưa vào thùng rác. Cặp vợ chồng này tin rằng hầu hết bệnh trẻ con đều bị gây ra bởi sự ức chế cảm xúc, và bọn trẻ sẽ không ốm nặng thêm nếu chúng được nói chuyện để giải quyết các ức chế này. Trong một lần trả lời phỏng vấn, Adele thậm chí cho rằng, bệnh chết người như viêm màng não có thể chữa khỏi bằng cách nhịn ăn.
Adele 32 tuổi và Matt 33 tuổi chủ trương cách tiếp cận việc làm cha mẹ không giống ai. Các con của họ không được gửi đến trường học chính thống. Ulysses chưa biết đếm, không biết đọc, viết và phần lớn thời gian của cậu bé dành để chơi ngoài trời, vẽ tranh lên tường trong căn hộ của gia đình ở Brighton.
Adele cho biết: "Chúng tôi làm cha mẹ theo cảm nhận trong trái tim, chúng tôi không muốn con cái mình bị thể chế hóa. Mọi thứ đều tự nhiên, tôi không đánh thức con dậy đúng giờ, cứ để cơ thể chúng tự điều chỉnh. Chúng tôi có cách kỷ luật tích cực và không gọi con là "tồi" hay "hư", như thế tiêu cực quá".
Các chuyên gia nghĩ gì về "hiện tượng" gia đình Adele-Matt?
Ủng hộ
Writer Lucy Cunningham, tạp chí The Green Parent cho rằng mọi người đều có cách làm cha mẹ riêng và đó là cách nên làm, miễn sao đứa trẻ được an toàn.
"Tôi có con trai 4 tuổi, chúng tôi sống trong ngôi nhà tranh không điện, nhưng thằng bé hồi nhỏ chẳng ốm bao giờ.
Tôi không tiêm vắc-xin cho con. Sống gần với tự nhiên là bọn trẻ sẽ được khỏe mạnh. Mỗi người có một lựa chọn, tôi cũng có lựa chọn của mình cho gia đình và sẽ không phán xét ai vì họ chọn cách khác".
Phản đối
Tanith Carey, tác giả cuốn "Taming the Tiger Parent" cho rằng kiểu sống này nguy hiểm vì họ sẽ đặt những nguyên tắc của mình lên trên các phúc lợi của con. Trì hoãn việc học đọc, viết của con thì cũng được, nhưng đứa trẻ phải được củng cố kỹ năng này từ 7 tuổi.
Cũng theo Tanith, không phải ngẫu nhiên nhiên trong cuộc sống hiện đại, nhiều trẻ em sống sót hơn ở tuổi nhỏ, bởi chúng ta có điều trị y tế và có vắc-xin.
Điều chỉnh hành vi của một đứa trẻ lên năm, lên ba thì dễ, nhưng khi chúng bước vào tuổi teen thì không đơn giản nữa đâu. Liệu cha mẹ có thể thích ứng với chúng như vậy khi chúng lớn?
 
Blogger Templates