Pages

Monday, 9 November 2015

"Tôi mất trí khi con gái 15 tuổi mất trinh tiết"

Đó là cơn ác mộng của mọi ông bố bà mẹ: Phát hiện ra con mình có quan hệ tình dục khi chưa đến tuổi.



Từ rất lâu rồi, trong những lần trò chuyện cùng con, tôi luôn nói đi nói lại là con có thể kể cho mẹ nghe bất cứ điều gì. Thông thường, việc này sẽ đi kèm với lời hứa là con bé sẽ không làm gì gây sốc, và tôi sẽ luôn ở đó, vì nó.

Nhưng ở tuổi 15, khi con bé thú nhận với tôi nó vừa đánh mất trinh tiết vào tối hôm trước, với thằng bạn trai mà nó mới hò hẹn chỉ 1 tháng, thì mọi lời hứa, cam kết giữa hai mẹ con ở trên đã nhanh chóng bị lãng quên.

"Con đã nghĩ cái quái gì vậy?" - đó là câu đầu tiên tôi hỏi con gái của mình. Có lẽ, tôi nên tự hỏi khi ấy mình đã nghĩ cái gì mới phải. Nhìn lại, tôi chỉ có thể thấy rằng, tôi thất vọng vì cảm thấy mình thất bại trong việc dạy dỗ con những bài học về đạo đức.

Lẽ ra chuyện không đáng sốc đến vậy. Mẹ con tôi từng có những cuộc chuyện trò thẳng thắn về giới tính và áp lực của bọn con gái khi có quan hệ tình dục. Con gái cũng từng nói với tôi về việc vài đứa bạn nó không còn trinh tiết. Rồi thằng bé kia xuất hiện. Tôi cũng tự hỏi con bé sẽ giống như mấy đứa bạn nó không... Nhưng không thể nghĩ lại nhanh đến mức này.

Đến giờ nhìn lại tôi vẫn thấy sự bốc đồng của mình khi ấy đáng chê trách. Tôi hét lên với con: "Con có biết đường tự bảo vệ hay không?", "Liệu thằng kia có mang chuyện này đi rêu rao khắp trường?".

Tất cả những gì đứa con gái đáng thương của tôi cần khi ấy là một cái ôm và lời trấn an. Còn tôi thì cho nó cảm giác xấu hổ, tội lỗi. Là một phụ huynh cho phép con khá tự do, thoải mái, đến thời điểm này tôi không nhận nổi ra mình.

Qua một đêm, sợi dây liên kết giữa hai mẹ con đứt phựt. Không hẳn là hai mẹ con trở thành hai cãi nhau, nhưng con gái tôi ra ngoài nhiều hơn, và khi ở nhà, nó hiếm khi ra khỏi phòng. Trước đây mỗi khi đi ngủ con sẽ hôn chúc mẹ ngủ ngon, còn bây giờ nó chỉ tắt đèn rồi lên giường.

Bạn bè nói với tôi là mọi chuyện rồi sẽ bình thường trở lại. Chồng tôi là người điềm tĩnh, nhưng đến chính anh còn sốc vì phản ứng của tôi hôm đó. "Con bé cần em", anh nói với tôi như vậy.

Tôi không còn là người con gái muốn dành thời gian ở bên. Và tất nhiên, cái thằng nhóc mà tôi ghét đến giờ dường như hoàn toàn thế chỗ của tôi trong trái tim con bé. Thằng đó không bao giờ đến nhà, nhưng tôi biết con tôi ở bên nó rất nhiều. Tất cả những gì tôi đạt được là đẩy hai đứa đến gần nhau hơn.

Sau nhiều đêm mất ngủ, tôi rồi cũng phải thành thật đối diện với những gì mình đã làm. Một tối khoảng gần năm trước, khi chỉ có 2 mẹ con ở trong bếp, tôi nói với con là liệu nó có thể tha thứ cho tôi không.

Tôi nói con nghe tôi đã cảm thấy rất khó khăn khi biết con đã "làm chuyện đó", bởi với tôi nó vẫn là một đứa trẻ. Và nói rằng tôi thậm chí còn giận chính mình hơn con bé giận tôi.

Con bé lắng nghe chăm chú, rồi bật khóc. Nó bảo "mẹ đã làm con rất đau lòng". Tôi cũng rớt nước mắt trước khi hỏi tôi có thể ôm nó hay không. Có đến cả thế kỷ trôi qua, rồi con bé cũng gật đầu.

Kể từ hôm đó quan hệ giữa hai mẹ con được hàn gắn, dù phải đến vài tháng sau chúng tôi mới thân thiết lại được như xưa. Không lâu sau, con bé chia tay bạn trai.

Hôm nay, khi 5 năm đã trôi qua, chúng tôi trở nên vô cùng mạnh mẽ. Con gái lại tin tưởng vào mẹ. Và đến giờ tôi vẫn nghĩ rằng đây là một đặc ân mà lẽ ra tôi đã không được hưởng.

Nhật ký mẹ bầu 43 tuổi từng mất 3 con, sảy thai 2 lần

Sau hành trình mang thai đầy đau đớn và mệt mỏi, với 3 lần mất con, hai lần sảy thai và một lần sinh vật vã nhưng trống rỗng, hạnh phúc cuối cùng cũng mỉm cười với vợ chồng Hilary Freeman khi cô lần giở từng trang nhật ký.

Tháng 11, 2014
Tim tôi rộn lên và đôi tay run rẩy. Tôi đang ở một mình, viết sách trong một khách sạn ở Pháp, và đợi chờ trong lo lắng.

Hôm qua tôi bỗng cảm thấy mệt và nhận ra chu kỳ đã chậm mất 1 ngày, ngực thì đau. Tôi mua que thử dù lòng tự bảo "chỉ tốn tiền mà thôi".

Hôm nay tôi thử. Hai vạch mờ xuất hiện: Tôi có thai rồi.

Nước mắt chảy dài trên má, tôi bắt đầu thổn thức: "Lại nữa. Làm ơn đừng có nữa".

Không phải tôi không muốn đứa con này. Tôi muốn nó hơn mọi thứ trên đời. Nhưng sự thật là tôi sợ. Đây là lần mang thai thứ tư của tôi chỉ trong vòng có hơn 2 năm và tôi đã mất đi 3 đứa con mà tôi rất mong chờ rồi.


Vợ chồng Hilary Freeman và Mickael từng mất 3 đứa con sau 1 lần thai chết lưu và 2 lần sảy thai
Vợ chồng Hilary Freeman và Mickael từng mất 3 đứa con sau 1 lần thai chết lưu và 2 lần sảy thai

Tháng 9 năm 2012, con gái Elodie của chúng tôi chết trong bụng mẹ ở tháng thứ sáu. Tôi buộc phải chấm dứt thai kỳ sau khi bác sĩ thông báo con bé mắc một hội chứng bất thường hiếm gặp và không thể sống sót.

5 tháng sau, tôi bị sảy khi thai mới có 6 tuần rưỡi và tháng Tám vừa rồi tôi lại mất một đứa con nữa khi nó mới có 9 tuần tuổi.

Chẳng ai biết tại sao. Bác sĩ cho rằng đó là do không may mắn. Họ khuyên tôi đừng bỏ cuộc.
Đối với tôi, mang thai không phải khoảng thời gian vui vẻ, háo hức gì, chỉ toàn đau đớn, sợ hãi, máu và sự mất mát.

Thế nên, sau khi vứt que thử thai đi, tôi đã thề nếu lần mang thai này không được, tôi sẽ không cố nữa. Những gì từng trải qua, với tôi đã quá đủ rồi.

Tôi gọi điện cho chồng, Mickael, khi ấy đang ở nhà của chúng tôi tại London. Giống như tôi, anh ấy cũng đầy lo lắng. Vài ngày sau trên đường quay về Anh, tôi báo cho bác sĩ riêng. Cô ấy bảo chờ thêm vài tuần, nếu cần sẽ đặt lịch khám trong viện.

Dường như không ai, nhất là tôi, tin em bé lần này sẽ thực sự được ra đời.


Sau 3 tuần chăm sóc đặt biệt trong bệnh viện, em bé cuối cùng cũng được về nhà. Kết quả chụp chiếu, xét nghiệm cho thấy bé hoàn toàn khỏe mạnh, với trái tim khỏe và không có tổn thương não.
Sau 3 tuần chăm sóc đặt biệt trong bệnh viện, em bé cuối cùng cũng được về nhà. Kết quả chụp chiếu, xét nghiệm cho thấy bé hoàn toàn khỏe mạnh, với trái tim khỏe và không có tổn thương não.

Tháng 12, 2014
9 tuần đã trôi qua, tôi đang nằm trên bàn kiểm tra, cố giữ nhịp thở và nắm chặt tay chồng khi bác sĩ siêu âm. Vì đã mất Elodie bởi một hội chứng bất thường, tôi cần phải siêu âm 4 tuần một lần để phát hiện mọi vấn đề có thể xuất hiện.

Một tháng trôi qua trong căng thẳng, mỗi ngày tôi đều bị ám ảnh với việc phải kiểm tra các dấu hiệu sảy thai: ra máu, mất triệu chứng mang thai. Và mỗi lần thấy mọi thứ vẫn đang ổn, tôi lại thở phào nhẹ nhõm được khoảng 1 giờ trước khi lo lắng quay trở lại.

Ngực tôi căng lớn và đau, tôi buồn nôn, thấy mình thật cồng kềnh. Tất cả chẳng có ý nghĩa gì, tôi biết. Tôi thậm chí đã chuẩn bị tâm lý để nghe kết quả siêu âm lần này không có tim thai, hoặc nếu có, thì sẽ làm phát hiện ra điều gì đó bất thường nghiêm trọng với phôi thai.

"Mọi thứ đều ổn", bác sĩ siêu âm nói. Ông ấy còn cho tôi nghe nhịp tim rất nhanh và mạnh của con.
Tôi chẳng thể kìm được nước mắt cứ lăn xuống gò má. Màn hình siêu âm mịt mờ chẳng rõ, nhưng tôi vẫn xin bác sĩ một tấm ảnh scan, phòng khi đây là hình ảnh duy nhất về đứa trẻ này mà tôi từng được thấy.

Tôi vẫn không thể ngừng lo lắng, chuyện về Elodie luôn đeo bám tôi. Đối với tôi, mang thai là một quá trình cần can thiệp y khoa để kéo dài. Tôi ghen tị với những người mẹ mang thai lần đầu với tinh thần lạc quan đến sáng trong.

Tháng 1, 2015
Kết quả siêu âm lần 2 khi thai 3 tháng tuổi cho thấy em bé vẫn ở đó, vẫn sống, và phát triển tốt. Tôi chưa cảm nhận được những cử động của con, nhưng có thể nhìn thấy nó trên màn hình.

"Em bé rất lớn", bác sĩ trấn an tôi.

Hơn cả tin tốt lành, các kết quả xét nghiệm đều cho thấy đứa trẻ này rất ít có nguy cơ mắc hội chứng rối loạn nào. Để hoàn toàn chắc chắn, tôi làm thêm một xét nghiệm máu. Hai tuần sau mới có kết quả. Khoảng thời gian ấy, tôi cố thuyết phục rằng mình sẽ là người nằm trong 1% may mắn. Nhưng có âm thanh nào đó trong đầu vẫn dai dẳng tra tấn tôi, nói với tôi rằng thế nào cũng có chuyện không hay. 1/200 em bé sinh ra vẫn chết lưu mà bác sĩ không biết tại sao.

Tháng 3, 2015
Thai 18 tuần. Tôi đi được gần một nửa đường trong thai kỳ và may mắn dường như vẫn bên cạnh. Tôi đau lưng, khó thở, nhưng đó là những triệu chứng bình thường của người mang thai.

Tôi bắt đầu thả lỏng hơn và không còn vài lần mỗi ngày kiểm tra xem có ra máu hay không nữa.
Hôm qua, một người phụ nữ trên xe buýt nhận ra tôi mang bầu. Tôi rất vui. Khi tôi mang thai Elodie, không ai nhận ra tôi có bầu cả vì hội chứng rối loạn khiến con bé không phát triển.

Lần đầu tiên em bé trong bụng đạp, trên chuyến tàu muộn tôi trở về nhà sau khi ăn tối nhà bạn, cảm giác cay đắng ngọt ngào. Tôi lại nhớ, rất sống động, cảm giác khi Elodie lần đầu đạp bụng tôi, và sự trống rỗng đớn đau khi con bé không còn đạp nữa.

Đôi khi tôi có cảm giác như con bé ám theo cả thai kỳ của tôi.

Ở tuần thứ 20, tôi biết mình mang thai con gái. Một chút thất vọng. Tôi muốn nó là con trai để không gợi nhắc đến lần mang thai đầu tiên. Nhìn ảnh siêu âm của nó, tôi không thể ngừng nghĩ đến Elodie từ nét mặt, đến đôi tay nhỏ xíu, cân nặng của con bé khi tôi ôm nó  rất ngắn ngủi trong lòng.

Tháng 4, 2015
Tôi trông ra dáng bà bầu và bạn bè bắt đầu gửi tặng nào quần áo, sách, tã lót và đồ chơi. Tôi lịch sự từ chối tất cả, nói rằng vẫn còn quá sớm.

Những người lạ hỏi tôi đây có phải lần đầu mang thai không. Tôi chẳng biết phải trả lời thế nào. Nhận là đúng thì cứ như tôi đang phủ nhận Elodie, nói là không thì tôi lại phải kể câu chuyện của mình.

Khi một bác sĩ vô tâm gọi tôi là "mang thai lần đầu", sâu thẳm trong lòng tôi đau. Tôi muốn nói để cô ấy biết cô ấy thật thiếu nhạy cảm. Tôi từng sinh nở rồi và điều đó đã biến tôi thành một bà mẹ, dù con tôi không sống được.

Một đêm ở tuần thứ 24, tôi gặp ác mộng. Tôi chảy máu và em bé không cử động nữa. Tỉnh dậy đầy run rẩy, tôi lạnh toát mà lại vã mồ hôi. Chỉ an tâm trở lại khi thấy rằng con vẫn đạp. Tôi lo sợ vô cùng vì đây chính là thời điểm tôi từng mất Elodie.

Đi qua được mốc này giống như nhấc được đá tảng đè trên vai. Chúng tôi đã đi qua giới hạn những gì từng trải qua, tôi chưa bao giờ mang thai được đến giai đoạn này.

Vợ chồng tôi bắt đầu thảo luận xem nên đặt tên con là gì, và nghĩ đến chuyện trang trí phòng em bé. Cuối cùng chúng tôi cũng cho phép mình tin rằng hai vợ chồng sắp có con. Lần đầu tiên tôi cảm thấy hào hứng và hình dung con trông sẽ thế nào.

Tháng 5, 2015
Sau vài tuần được an tâm, vui vẻ (hình ảnh mới nhất cho thấy em bé phát triển tốt và thậm  chí đã có rất nhiều tóc), ở tháng thứ bảy, kết quả xét nghiệm cho thấy tôi bị tiểu đường thai kỳ.

Tôi vẫn luôn nằm trong nhóm thai phụ nhiều nguy cơ do tuổi tác, đến giờ nguy cơ của tôi lại còn cao hơn và phải vào viện khám mỗi ngày. Cứ như tôi mắc phải lời nguyền. Thật không công bằng. Lo lắng bắt đầu quay trở lại khi những gì tôi nghe được là tiểu đường có thể làm thai nhi phát triển quá to và tăng nguy cơ chết lưu.

Rồi điều tồi tệ nhất cũng đến. Vì nguy cơ thai chết lưu, tôi phải sinh con ở tuần thứ 38. Ngay lập tức tôi hồi tưởng đến lần sinh Elodie, đầy tàn bạo và man rợ. Vì con bé chết trong bụng mẹ nên phải đẩy nó ra ngoài. Rất đau đớn. Ban đầu là cơn đau chính xác của việc chuyển dạ, rồi tôi chảy máu, bong nhau thai, mất máu ồ ạt. Tất cả nằm ngoài tầm kiểm soát, tôi thậm chí còn bị ảo giác.

Khi đề cập đến chuyện sinh Elodie lần trước với bác sĩ, tôi được tấn an rằng loại thuốc thúc thai ra lần trước tôi dùng chỉ được chỉ định cho những trường hợp thai đã chết lưu, và thuốc này gây đau đớn rất nhiều. Một cuộc sinh nở bình thường sẽ không như vậy. Sẽ dễ hơn nhiều và sẽ nhanh thôi.

Tháng 6, 2015
Ngày 26, sớm hơn 1 tháng so với ngày dự sinh, tôi nhận thấy bị rò nước ối. Bệnh viện yêu cầu tôi đến ngay kiểm tra. Bác sĩ cho biết vì nguy cơ nhiễm trùng, tôi cần sinh ngay trong tuần này. Tôi mất ngủ cả đêm trên băng-ca trong phòng xét nghiệm.

Sáng hôm sau, thật may là đã có giường trống trong phòng sinh. Sau 3 giờ rất nhanh, rất đau đớn, tôi cuối cùng cũng sinh con.

7.30 sáng Chủ Nhật, 28/6, Sidonie Jessica, con gái chúng tôi ra đời.

Nhưng sau đó, khoảng 12 y bác sĩ lao vào phòng, vây quanh con bé. Vì sinh non nên phổi con bé có vấn đề. Ngay lập tức người ta đưa nó băng qua dãy hành lang để đến khu chăm sóc tích cực sơ sinh, tôi thậm chí còn chưa được ôm nó.

Tôi hoảng loạn, sợ hãi cùng kiệt sức và lảo đảo. 3 đêm rồi tôi không ngủ. Mọi chuyện vừa như một giấc mơ. Tôi rất yếu, tôi không thể chịu đựng thêm được nên chìm vào ngủ trong vài giờ, tỉnh dậy trong cảm giác tội lỗi. Vài giờ sau tôi mới lại được nhìn thấy con, trong lồng kính, gắn liền với dây dợ và được cho ăn bằng ống. Tim tôi tan nát khi phải nhìn con như vậy, nhưng bác sĩ nói rằng rồi sẽ ổn thôi.

Hôm nay
Sidonie đã được hơn 4 tháng, ngày càng đáng yêu. Con bé rồi sẽ biết ngồi, và cả biết bò nữa. Có con bé khiến nỗi đau mất Elodie và những đứa con khác của tôi nguôi ngoai hơn. Nhìn con bé lớn lên chúng tôi càng thấy rõ những gì mình đã mất. Nhưng chúng tôi có một kết thúc có hậu, và hạnh phúc vì mình đã không từ bỏ.

Qua được bể khổ...

Trước hôm đám cưới người chồng chưa kịp đăng ký kết hôn của chị bị cảm, lăn ra chết. Nhà chồng cho rằng chị và đứa con trong bụng là nguồn cơn của việc không may. Họ không đồng ý nhận cháu.



Chị một mình bươn chải nuôi con, nhọc nhằn không đâu kể xiết. Anh em mỗi người có đời sống riêng, bố mẹ đã già ai đứng ra che chở cho chị bám víu được. Thành ra lúc mang hàng ra chợ buôn, chị cứ bị chúng nó bắt nạt, giành giật suốt.

Mãi đến khi chị đồng ý lấy một tay “anh chị” ở đó thì mới được yên thân làm ăn. Song cũng đến ngày “con dao hai lưỡi” ấy quay ra cắn chị. Vì “bệnh nghề nghiệp”, gần mực thì đen nên hắn bị nghiện từ bao giờ chị đâu biết. Khi đó chị đã có thêm một đứa con nữa rồi.

Hắn đánh chị suốt ngày, nghiện nên ngoài thuốc ra hắn chả thiết gì sất. Không có tiền để thỏa cơn nghiện hắn cũng đập. Nói qua nói lại một câu cũng bị đánh, chị buộc phải câm nín cho qua ngày.

Kẻo như có lần lên cơn, hắn đánh, hắn ném ghế cho đã tay, chị bị thâm tím mình mẩy. Người chị mềm như cái giẻ, rồi nó còn gọi điện cho bố mẹ già của chị đến mà đón về. Mỗi lần nghe điện thoại mà bố mẹ chị đau quặn hết cả lòng, lúc nào cũng trong tình trạng cao huyết áp. Sợ bố mẹ lo lắng nên chị cố nhịn, cố chịu, chẳng dám báo chính quyền vì chị và hắn có đăng ký đâu, chị cũng chẳng có hộ khẩu ở đây. Bị phụ thuộc nên nào dám ho he.

Bên cạnh đó thì mẹ chồng chị mê mải cờ bạc, chả quan tâm gì đến con cháu. Bà có tiền do chồng chết đi được hưởng, cứ ăn tiêu dần. “Tao chả phải xin đứa nào thì đừng có nói gì tao”.

Rồi cũng đến ngày chị thân tàn ma dại, nghe lời người thân khuyên chị muối mặt quay về nhà bố mẹ. Hắn nói chả cần vợ, song nhất quyết giữ lại con: “Mày cút đâu thì cút, con thì để lại, không tao chém chết cả ba mẹ con nhà mày”.

Không còn cách nào khác chị nhủ, thôi, hổ dữ chẳng ăn thịt con, giờ làm căng với thằng khùng, nó đánh chết cho lúc nào ai hay. Chẳng thà tránh đi, lựa dịp cạy cục xin con bé về. Chị đau đớn bỏ lại khúc ruột của mình, để rồi ngày đêm thương nhớ, mòn mỏi, ân hận vì đã mang con đến cuộc đời đầy đau khổ này.

Yên ổn một thời gian, chị được mai mối cho ông nọ góa vợ, sống rất đàng hoàng, tử tế. Vậy mà hôm ấy nó bắt gặp, cũng lên cơn ghen, nện cho ông kia một trận lê lết, thừa sống thiếu chết. Từ đó chẳng ai dám tới gần chị, chị cứ sống thui thủi một mình, đứa con gái lớn đi học cuối tuần mới về. Còn đứa bé, thằng chồng điên lên dọa, chị mà lại gần nó giết cả mẹ lẫn con. Nỗi nhớ thương con khiến chị cứ ngơ ngẩn như người mất hồn...

Rồi một ngày nọ đang đạp xe trên đường, chị bị ô tô tông phải, vào đến viện thì chết. Trên đôi mắt đã cạn khô dòng nước, mẹ chị héo hon, phều phào: “Giờ thì nó hết khổ thật rồi”.

Đường anh đi

Hai anh em với hai suy nghĩ, tư tưởng khác nhau, anh sống hiền hòa không ưa bon chen, xô bồ. Em thích sự náo nhiệt của phố phường, em ham vui và hay tụ tập.

Rốt cuộc anh xin lên miền núi dạy học, em xuôi về mạn thành phố, mở hiệu kinh doanh.


Xa xôi, cộng việc xe pháo không thuận, lúc thì anh bận con nhỏ, khi lại em vướng con mọn, nên ít đến thăm nhau, thi thoảng chỉ có thể gặp gỡ tại nhà bố mẹ đẻ.

Lần em cần vay tiền, anh phải đi hàng chục cây số mới ra được ngân hàng chuyển khoản. Em nghe mà ngán ngẩm, biết thế thà không hỏi vay anh.

Lần này, do anh dựng được căn nhà nhỏ, mừng cho anh mà em quyết định đến chơi, đi tít hút cả ngày trời mới tới. Đường đất đã bé tí còn gồ ghề khúc khuỷu, dốc ngược dốc xuôi, nhìn xuống mà con bé thót tim, sợ khiếp vía.

Và em thực sự không biết chốn anh công tác lại “rừng rú” ngoài sức tưởng tượng đến thế, điện mới về bản được đâu ba hay bốn năm.

Anh vốn ít hay kể lể về những khó khăn xung quanh mình, mà đàn ông tựu chung đều thế, có những lúc anh nói em lại ngỡ bác cả hài hước, còn chẳng tin. Giờ nhớ ra chỉ còn biết lặng khóc.

Nghe chị dâu kể mới bàng hoàng, hôm con bé nhà anh bị đi ngoài dữ quá, mà loay hoay tìm mãi mới đến hiệu thuốc. Uống thuốc chẳng ăn thua, phải mang ra trạm y tế. Cả nhà bồng bế nhau, đi hụt hơi, hơn ba mươi cây số đường sóc mới đến, người bé ướt sũng, bẩn thỉu và bốc mùi. Chẳng ai cầm được lòng.

Tâm tư em nặng trĩu, thương anh. Em biết chẳng ở gần nhưng hai anh em lúc nào cũng nhớ đến nhau, thương yêu với một tình cảm gắn bó từ ấu thơ, như chân với tay.

Hôm trở về nhà, nhìn giá sách của hai đứa bụi bám đầy, những cuốn sách đều đã ố màu, cô lạnh. Cứ thế ký ức ùa về, lại nhớ cái ngày anh luôn thay mẹ dạy dỗ, trông nom và chơi cùng em. Không chỉ dạy học, anh còn dạy em biết đi xe đạp, anh dạy em mạnh mẽ và chơi những trò của con trai. Hồi cấp hai em còn không biết nhảy dây, nhưng đá bóng, cờ vua, nhảy cao, xa chả kém bạn nam nào trong lớp. Nhờ anh, em dần trở nên độc lập, tự tin.

Anh gầy quắt quéo, em cũng thế, mèo, chuột đèo nhau trên chiếc xe đạp được mẹ buộc hẳn một tải rau phía trước, phía sau em ôm một làn đầy rau nữa. Hôm nào cũng mãi trưa mới bán hết, đi về dưới nắng nôi nhễ nhại… Gầy gầy vậy mà nhờ trời hai anh em đều khỏe, đợt mùa hè cứ chiều lại giúp mẹ chăm trồng, hái rau, sáng hôm sau đi bán, tối về mới học bài.

Ước mơ thì nhiều, song để đỡ tiền học phí anh quyết định thi Sư phạm. Để giờ nghe quanh mình than thở: “Phấn trắng, giấy trắng, bàn tay trắng. Bảng đen, mực đen, cuộc đời đen”. Rồi đành bàn tay lại tự nắm bàn tay, dặn mình cố gắng.

Bao phen thương bố mẹ, thương gia đình nhỏ phải chịu bao thiếu thốn, khổ sở, anh đã trù liệu, tính nước chuyển công tác về dưới xuôi. Hồi ấy chắt bóp mãi mới mua được mảnh đất, anh đành bán đi để bìu díu nhau về gần nhà, vậy mà lại không thành. Giờ phải yên phận, an cư lạc nghiệp thôi, anh quyết định xây nhà, trụ lại nơi đây, âu cũng là duyên nợ.

Anh nói giọng vui vẻ mà nào ai cười được: “Khi nào về hưu anh sẽ về dưới đó”. Em liên tục thở dài trách móc: “Gánh con chữ vất vả quá anh ơi! Sao đường quang anh chẳng đi”. Anh chỉ cười: “Đường là do mình đi nhiều mà thành đấy chứ”.

Xin lỗi con, nhưng mẹ phải buông tay bố thôi

Mẹ làm đám cưới với bố khi con đã được 3 tháng tuổi. Người ta bàn tán nhiều về việc mẹ có thai trước, mẹ cướp chồng của người ta, vì khi đó bố con đang yêu một người khác.



Con trai, sẽ đến lúc con phải biết sự thật này, dù nó cay đắng biết bao. Nhưng dẫu sao đi nữa, mẹ chỉ muốn nói cho mình con hiểu, là được. Khi đó, mẹ hoàn toàn không biết bố con lại lừa dối mẹ, không biết bố đang có người khác ngoài mẹ, nên mới ngây thơ dâng hiến mình. Để rồi mẹ có con. Ông bà ngoại ép cưới. Bố con buộc phải đồng ý.

Và dù biết có một người khác sẽ phải đau khổ, mẹ vẫn cố neo mình vào bố, để mong tìm cho con một gia đình trọn vẹn. Với mẹ, tương lai của con mới là tất cả. Con cần có bố. Nhưng ước mơ giản đơn ấy, mẹ lại phải đánh đổi hạnh phúc của cả cuộc đời mình để có được.

Bố con không yêu mẹ, bố chỉ coi mẹ như một làn gió lạ sau 3 năm yêu người con gái  đến khi làm đám cưới xong, bố hờ hững với mẹ. Bố để mặc mẹ với những bữa cơm lạnh ngắt vì đợi người về ăn cùng, những đêm trằn trọc không ngủ được vì đợi người về nằm chung, cả những nỗi cô đơn đến cùng cực khi bố mẹ ở bên cạnh nhau.

Con mỗi ngày một lớn hơn trong bụng mẹ, cân nặng và các chỉ số đều bình thường, đó là điều an ủi duy nhất với mẹ. Dù lưng mẹ đau nhức, cơ thể mẹ tích nước ngày càng phù nề hơn đi nữa, thì may mắn thay, mẹ vẫn được mỉm cười một mình vì cảm nhận con rõ ràng hơn qua tháng ngày.

Còn bố con, lại dành nhiều thời gian để xoa dịu người phụ nữ trước đó của mình. Mẹ không biết làm cách nào mà họ lại có thể gần lại bên nhau như xưa, mặn nồng hơn nữa, trong khi bố con đã kết hôn với mẹ. Nhưng mẹ vẫn cố gắng để làm một người vợ tốt, cố níu kéo bố, nhưng đáng tiếc thay, mọi nỗ lực của mẹ đều không được ghi nhận. Trái tim bố không dành cho mẹ. Và mẹ càng ngày càng hiểu ra rằng, việc bỏ qua tất cả những người xung quanh để ràng buộc một người không yêu mình, là sai lầm.

Mẹ hiểu rõ ràng điều này hơn kể từ khi con chào đời. Mẹ đã mong ánh mắt ngây thơ, non nớt của con có thể thay đổi được bố. Nhưng không, bố chỉ nhận con chứ không nhận mẹ. Có lần, bố cũng dành cho con những sự quan tâm đặc biệt, mẹ thấy ánh mắt bố cũng ngời ngời hạnh phúc khi bế con trên tay. Bố đưa tiền để mẹ mua bỉm, sữa cho con. Mẹ đã thấy khấp khởi mừng vui. Dù bố không dành thời gian hỏi han xem mẹ có mệt chút nào không.

Nhưng mẹ chưa kịp vui bao lâu thì lại đau lòng khi biết người phụ nữ kia cũng bắt đầu có tin vui. Con lại bị xa lánh. Mẹ vừa ghen tị, vừa đau lòng thay cho con. Mẹ không ngờ ngày này rồi cũng đến, mẹ xin lỗi con. Mẹ không biết rằng việc kiếm cho con một cái tên cụ thể ở dòng bố đẻ trong tờ giấy khai sinh lại khó khăn đến thế. Mẹ thấy mình bất lực biết bao. Một mình chăm con, và một mình chịu nỗi đau bị chồng ghẻ lạnh, mẹ cảm giác như mình đang ở dưới vực thẳm.

Con trai, liệu mẹ con mình có thể tự dựa vào nhau mà sống tiếp được không? Liệu mẹ có thể buông tay để bố con đi tìm hạnh phúc khác được không? Liệu con có trách mẹ khi con lớn lên? Và liệu sau này, con có chịu nghe những lời mẹ dạy nếu biết mẹ đã từng là một người mẹ dại dột như thế?

Mẹ ước gì, bên cạnh mẹ lúc này không phải là một đứa bé 5 tháng tuổi, mà là một chàng trai mười tám, để có thể giúp mẹ trả lời những câu hỏi trên.

Dẫu sao đi nữa, hãy hiểu cho mẹ. Mẹ đã cố gắng hết sức để cho con có được một gia đình trọn vẹn. Nhưng đến cùng, mẹ nhận ra là mình không làm được và buồn biết mấy khi có bấy nhiêu thôi mà mẹ cũng không thể cho con.

Xin lỗi con, nhưng mẹ phải buông tay bố thôi, để ít nhất thì cũng có một đứa bé khác được có bố. Còn nếu mẹ cứ dùng dằng thế này mãi, thì sẽ có bao nhiêu con người cùng bất hạnh như nhau.
 
Blogger Templates