Pages

Ads 468x60px

Featured Posts

Monday, 19 March 2018

"Chết đứng" vì cách trả thù không giống ai của nhân tình

Mới đây, ở Hàng Châu, Chiết Giang, Trung Quốc đã xảy ra màn trả thù tình khó tin. Trong đó, người trả thù lại là một cô nhân tình, vốn được coi là kẻ thứ ba, phá hoại gia đình người khác.

Theo thông tin đăng tải, ngày hôm đó, những người dân sống quanh khu chung cư thuộc thành phố Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang đã được chứng kiến cảnh một cô gái trẻ cột tóc đuôi ngựa, khuôn mặt xinh xắn, ăn mặc thời trang dùng bút dạ viết chi chít lên thân một chiếc xe ô tô có màu xanh lá mạ.
Cách trả thù không giống ai của cô nhân tình
Cách trả thù không giống ai của cô nhân tình
Những dòng chữ trên thân xe đều bày tỏ tình cảm thắm thiết của cô với người đàn ông tên Vương Quân Lợi, chủ nhân chiếc xe. Cô viết nhiều kỷ niệm ngọt ngào của hai người, thậm chí còn cường điệu rằng cô nhớ mãi không quên.

Không chỉ thế, cô còn nhắc lại cả những kỷ niệm thân mật trên giường của hai người rồi giễu cợt rằng, nếu có lần sau, người đàn ông không nên khiến cô có thai. 

Cuối cùng, cô viết thẳng lên kính chắn gió những dòng chữ đau đớn: "Cảm giác của anh khi nhìn thấy những dòng chữ trên chiếc xe này chắc cũng giống tôi khi một mình ở căn phòng lạnh ngắt trong bệnh viện".

Theo suy đoán của mọi người, cô gái là nhân tình của người đàn ông tên Vương Quân Lợi, trong những ngày "vụng trộm" không cẩn thận đã mang thai. Tuy nhiên họ Vương không chịu trách nhiệm, bắt cô phải bỏ đứa bé dẫn đến màn trả thù tình không giống ai này.
Nguồn: 24h.com.vn

Thấy vợ một mình rửa 30 mâm cỗ, chồng đạp tung chồng bát: " Không rửa cùng tôi đập tiếp"

Bằng mặt nhưng không bằng lòng, cuộc sống làm dâu của tôi rất ngột ngạt. Anh đi làm xa, một tuần mới về nghỉ 2 ngày cuối tuần, nếu không nín nhịn thì tôi sẽ nói thế nào về người mẹ mà anh tôn trọng hết mực?

Chồng tôi mất cha từ khi anh mới 3 tuổi, một mình mẹ ở vậy nuôi anh khôn lớn. Từ khi chúng tôi yêu nhau, bà đã thường xuyên xuất hiện trong những câu chuyện của 2 đứa. Tôi biết, anh thương mẹ rất nhiều…

Ngày đưa tôi về ra mắt, mẹ anh không ưng ý tôi chút nào chỉ vì tôi là con gái thành phố và có một vết xăm trên cổ tay. Mẹ anh nói, con gái xăm là đú đởn, hư hỏng mặc dù đối với tôi, đó chỉ là một biểu tượng may mắn bé xíu.

Biết mẹ không thích tôi, anh cố gắng hết mình dung hòa cho cả hai bên. Anh cương quyết đòi lấy tôi, đó là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Cuối cùng, bà cũng phải đồng ý.
Mẹ chồng, con dâu - Bằng mặt nhưng không bằng lòng
Mẹ chồng, con dâu - Bằng mặt nhưng không bằng lòng
Hôm đó là ngày giỗ của bố anh. Bà làm lớn, hẳn 30 mâm cỗ. Sẽ chẳng có gì nếu như không có chuyện bà để con dâu rửa hàng chồng bát đĩa. Hôm đó kết thúc ngày giỗ, 30 mâm bát được chất núi. Nhìn vào đống rác thải mâm cỗ và bát đũa chồng chất, ai cũng ngao ngán lắc đầu. Tôi tự biết ý ngồi xuống rửa. Vài bà chị cũng xúm vào định rửa giúp thì mẹ chồng tôi xuất hiện:

– Mấy đứa đứng lên đi, không phải rửa đâu, cứ để cho con dâu rửa bát. Vài cái bát này có là gì.

– Nhưng mà…

Một chị nhìn tôi ngồi giữa đống bát ái ngại nhưng thấy bà lừ mắt là lại kéo nhau đi. Thế là mọi người lũ lượt đi hết, chỉ còn lại mình tôi ngồi chơ vơ. Tôi thở dài, nước mắt ấm ức trào ra.

– Có vài cái bát mà nước mắt ngắn nước mắt dài cái gì đấy? Đừng có mà lười không là chết với tôi nghe chưa?

– Có phải con lười đâu hả mẹ, chỉ là nhiều bát quá, một mình con rửa…

– Làm dâu nhà này thì phải chịu.

Nói xong bà đang định quay người bỏ đi thì đúng lúc ấy, chồng tôi đi xuống:

– Mình em rửa hết chỗ bát này đấy hả? Mẹ thuê người mà.

– Mẹ có thuê người đâu, mẹ bảo em rửa hết.

– Cứ để cho nó rửa, vừa về làm dâu đã giở thói láo toét ra định ngồi lên đầu tôi à? Loại xăm trổ đúng là hư hỏng mà.

Họ hàng nhà chồng cũng có vài người vừa xuống, nghe mẹ chồng nói vậy, các bà cũng nói thêm vào:

– Ngày xưa cô còn rửa nhiều mâm cỗ hơn, cứ để cho con dâu rửa 30 mâm cỗ.

– Dạy vợ từ thủa còn thơ, bà nói đúng rồi đấy.
Một mình cô vợ trẻ phải rửa 30 mâm bát
Một mình cô vợ trẻ phải rửa 30 mâm bát
Tôi nghe xong khóc nấc lên. Bất ngờ, chồng tôi lao đến đạp tung chồng bát trước mắt vỡ tan. Tôi giật mình ngơ ngác, mẹ chồng cũng hoảng loạn không kém:

– Không ai ra rửa cùng thì tôi đập tiếp! – Chồng gằn giọng.

– Con làm cái gì đấy hả?

– Mẹ, con không chấp nhận được mẹ đối xử với vợ con thế đâu. Dâu cũng là con, con xin mẹ đừng quá đáng như thế. Con không nói lần nữa đâu: “Không ai ra rửa cùng, con đập tiếp!”

Vài người vội xúm vào rửa cùng còn mẹ chồng tôi bỏ lên nhà. Tôi lau nước mắt, nhìn chồng cảm động…
Nguồn: Kenhsao.net

Monday, 5 December 2016

Những bài học cuộc đời nên biết trước tuổi 30

Tuổi 20 mang đến cho bạn nhiều trải nghiệm - có hạnh phúc và có cả tổn thương. Tuổi 30 chín chắn hơn đúc kết giúp bạn những bài học cuộc đời để tiếp tục sống an yên và vững lòng dù còn nhiều sóng gió.

- Đôi khi, bạn cần bước qua địa ngục mới có thể trở nên mạnh mẽ và bất khả chiến bại.
- Đừng sợ ước mơ, và hãy yêu không giới hạn.
- Mỗi ngày hãy tìm ra một việc bạn yêu để làm.
- Chỉ cần mình hiểu mình là đủ.
- Chẳng có lúc nào là "đúng thời điểm". Thời điểm chính là lúc này.
- Chúng ta chắc chắn sẽ tổn thương vì chúng ta là con người.
- Người duy nhất ta có thể điều khiển chỉ là chính mình.
- Ngay cả khi chân bạn đã rã rời, hãy cố gắng bước đi.
- Đừng chỉ kiếm sống, hãy sống.
- Mỗi ngày đều là một phép màu.
- Tự mình phải biết rõ giá trị của mình, rồi mọi người cũng sẽ nhận ra.
- Mọi chuyện không xảy ra theo tưởng tượng của bạn chưa hẳn đã là chuyện không tốt.
- Hãy gạt bỏ lòng tự kiêu sang một bên, tiếng nói của con tim mới là điều quan trọng.
- Mỗi trải nghiệm xảy đến đều vì mục đích mang đến cho bạn một bài học.
- Trân trọng từng khoảnh khắc mình có.
- Chấp nhận thực tế, bỏ qua quá khứ và tin tưởng vào tương lai.
- Cuộc sống thường cho cái mà chúng ta cần, chứ không thường cho cái mà chúng ta muốn.
- Bơi hay chìm, đều do ta cả.
- Người xin lỗi trước là người dũng cảm hơn cả. Người tha thứ trước là người mạnh mẽ hơn cả. Người biết quên trước là người sống vui hơn cả.
- Hãy tôn trọng ngay cả người không đáng được nhận sự tôn trọng đó, không phải để phản ánh con người họ, mà là để phản ánh con người bạn.

Vì yêu, để vợ đi trăng mật một mình sau đám cưới

Trong khi hầu hết các cặp vợ chồng mới cưới đều cùng nhau đi hưởng tuần trăng mật lãng mạn thì một cặp đôi người Úc lại quyết định sống xa cách nhau.

Stephanie đã quyết tâm đi du lịch một mình ngay sau đám cưới
Stephanie đã quyết tâm đi du lịch một mình ngay sau đám cưới
Chỉ hai tuần sau đám cưới, Stephanie Warzecha đã bắt đầu chuyến trăng mật trong ba tháng liên tiếp mà không có sự hiện diện của chồng mình. Đặc biệt, người phụ nữ khẳng định đây là một quyết định sáng suốt và mối quan hệ của hai người vẫn vô cùng tốt đẹp.
Doug hoàn toàn tán thành quyết định của người bạn đời
Doug hoàn toàn tán thành quyết định của người bạn đời
“Tôi không lên kế hoạch cho một đám cưới hoành tráng, thực tế Doug đã làm mọi chuyện. Vì vậy, tuần trăng mật một mình là điều hoàn toàn tự nhiên. Trực giác nói rằng tôi cần phải làm một điều gì đó cần thiết cho bản thân mình.”, Stephanie chia sẻ.
Stephanie khẳng định mối quan hệ của mình và chồng vẫn rất mặn nồng
Stephanie khẳng định mối quan hệ của mình và chồng vẫn rất mặn nồng
Người phụ nữ tiết lộ đã thảo luận về chuyến đi với chồng trước khi diễn ra đám cưới và Doug cũng hoàn toàn ủng hộ. Tuy nhiên khi thực sự bắt đầu cuộc hành trình thì cả hai lại cảm thấy có một chút khó khăn do chưa bao giờ rời xa nhau lâu như vậy.
Stephanie đã đi nhiều nước ở châu Úc, châu Âu
Stephanie đã đi nhiều nước ở châu Úc, châu Âu
Hiện tại, Stephanie đã đặt chân đến 9 quốc gia khác nhau (Bỉ, Áo, Pháp, Cộng hòa Séc, Iceland, Thụy Sĩ, Anh, Đức, Croatia). Người phụ nữ 31 tuổi thừa nhận có lúc nhớ chồng đến cồn cào nhưng vẫn tiếp tục thực hiện chuyến hành trình. Nguyên nhân là vì trong suốt 13 năm, cặp đôi đã sống gắn bó và không có ngày nào là không gặp gỡ, chuyện trò.
Rời xa nhau một thời gian chính là dịp để Stephanie và Doug làm mới mối quan hệ của mình
Rời xa nhau một thời gian chính là dịp để Stephanie và Doug làm mới mối quan hệ của mình

Tuesday, 13 September 2016

Bức xúc khi con gái bị đuổi học vì mặc quần... quá bó

Mới đây một bà mẹ ở Anh đã vô cùng bức xúc khi con gái mình bị giáo viên đuổi ra khỏi lớp vì tội mặc quần bó đến trường.

Trường Sir John Hunt Community College mạnh tay đuổi học sinh vì trang phục
Trường Sir John Hunt Community College mạnh tay đuổi học sinh vì trang phục
Bước vào đầu năm học mới, một nữ sinh tên Lauren Burt đã bị đình chỉ giữa giờ học vì mặc quần “quá bó”. Tuy nhiên cô gái 15 tuổi khẳng định năm ngoái mình cũng mặc kiểu quần y như vậy mà không gặp phải bất cứ lời phàn nàn nào.
“Lauren chỉ mặc cái quần đã mặc hồi năm ngoái và làm thế nào mà quần có thể ảnh hưởng đến việc giáo dục con tôi được? Điều ảnh hưởng tới giáo dục chính là cách đối xử của giáo viên với từng độ tuổi khác nhau”, mẹ của Lauren ra sức bảo vệ con gái.
Lauren bị đuổi ra khỏi lớp sau khi diện quần bó đến trường
Lauren bị đuổi ra khỏi lớp sau khi diện quần bó đến trường
Người mẹ khẳng định quần bó không tác động gì xấu đến vấn đề sức khỏe của con mình. Dù từng mắc chứng biếng ăn 4 năm trước nhưng hiện tại Lauren đã không còn ám ảnh về vấn đề cân nặng và thậm chí còn đang tăng cân. Bởi vậy, việc giáo viên cho rằng cô bé là tấm gương về việc giảm cân quá đà cho những học sinh khác cũng hoàn toàn không chính xác.
Mẹ Lauren khẳng định con gái chỉ mặc chiếc quần vẫn mặc năm ngoái
Mẹ Lauren khẳng định con gái chỉ mặc chiếc quần vẫn mặc năm ngoái
Sau lần bị đuổi ra khỏi lớp, do lo sợ sẽ bị giáo viên phàn nàn nên nhiều bạn khác cũng không dám lại gần Lauren. Biết được con gái mình bị cô lập tại trường học, mẹ của Lauren càng thêm tức giận và còn yêu cầu nhà trường nên rút lại quan điểm về chiếc quần của con.
Tuy nhiên bất chấp tất cả, trường Sir John Hunt Community College vẫn chưa có động thái gì. Phó hiệu trưởng nhà trường George Perrens còn khẳng định số lượng học sinh không tuân theo nội quy về đồng phục đang tăng theo cấp số nhân và mọi trường hợp mặc không đúng quy định thì đều cần được xử lý.

Vợ trẻ ngất xỉu khi nhìn thấy cảnh bên trong nhà nghỉ

Nhận được tin báo từ bạn, em lập tức đến nhà nghỉ để bắt quả tang chồng ngoại tình. Nhưng khi xông vào, cảnh tượng trước mắt đã khiến em choáng váng.

Khi đang gõ những dòng này thì nước mắt em vẫn chưa ngừng rơi. Những ngày vừa qua đối với em là một cú sốc quá lớn, em chưa từng nghĩ có ngày mình phải trải qua những chuyện khủng khiếp như vậy. Em xin chia sẻ để mọi người cho em những lời khuyên đúng đắn nhất.
Em là cô gái có ngoại hình khá, sau khi tốt nghiệp đại học, em vào làm ở một công ty tư nhân. Nhờ người mai mối, em quen người chồng hiện tại. Anh đẹp trai, hơn em 9 tuổi, gia đình có điều kiện, công việc ổn định nhưng lại muộn màng về đường tình duyên.

Cuộc sống sau hôn nhân của em toàn màu hồng (Ảnh minh họa)
Cuộc sống sau hôn nhân của em toàn màu hồng (Ảnh minh họa)
Lúc yêu nhau em có tỏ ý thắc mắc nhưng anh trả lời rằng, thời trẻ anh mải mê phấn đấu cho sự nghiệp, giờ kinh tế ổn định mới nghĩ đến chuyện vợ con. Em nghe thế càng tin và yêu anh hơn. Em nghĩ mình sẽ bù đắp cho những năm tháng vất vả của anh. Lúc đó em hạnh phúc lắm mọi người ạ bởi vợ chồng em có nhà riêng, có xe ô tô, tiền tiêu lúc nào cũng rủng rỉnh, không phải lo nghĩ gì.
Cưới nhau về anh càng quan tâm em hơn. Lương hàng tháng anh đều đưa em giữ, chồng giúp vợ từ việc nhỏ đến việc lớn. Anh nấu cơm, dọn nhà có khi còn khéo cả hơn em. Anh cũng không tơ tưởng với những người phụ nữ khác kể cả khi ở công ty anh rất nhiều cô trẻ đẹp, chưa chồng.
Điều khiến em băn khoăn nhất trong cuộc hôn nhân của chúng em là chuyện chăn gối. Chồng em không có nhu cầu nhiều và cũng không máu lửa như những người đàn ông vừa lấy vợ nhưng em nghĩ đấy là do anh đã nhiều tuổi nên cũng không quá thất vọng.
Ngoài ra thỉnh thoảng anh có những mối quan hệ với những người đàn ông khác. Họ không phải là đồng nghiệp hay bạn học cũ nhưng anh nói chuyện rất thân mật (em xem lén điện thoại của anh). Khi em hỏi anh nói đó chỉ là những người bạn cùng chung đam mê, sở thích cá nhân nên thường xuyên trao đổi. Những lần sau đó em cầm đến điện thoại chồng thì không vào được nữa vì anh đã cài mật khẩu. Em có nghi ngờ nhưng thấy anh là người đàn ông trách nhiệm với gia đình, rất cưng chiều vợ nên em cũng lãng quên đi.
Sau đó không lâu chúng em có con. Cuộc sống của em vẫn tràn ngập màu hồng. Chúng em lấy nhau đã 5 năm nhưng cũng chưa bao giờ có mâu thuẫn gì lớn cho đến tuần vừa rồi một cú sốc đã làm em gục ngã.
Anh nói anh phải đi công tác mấy hôm. Công việc của chồng thường xuyên xa nhà nên em cũng không nghi ngờ gì chỉ đến khi bạn em gọi điện bảo vừa thấy chồng em đi vào một nhà nghỉ, cạnh quán nước bạn đang ngồi uống. Em bảo chắc bạn nhìn nhầm vì chồng em đang đi công tác nhưng cô ấy khẳng định chắc chắn là vừa nhìn thấy chồng em.
Em nghe bủn rủn cả tay chân, không nghĩ chồng em đứng đắn như vậy lại có bồ bịch ở ngoài. Vừa khóc lóc em vừa dặn bà giúp việc trông con rồi phi như bay ra vẫy taxi. Trên đường đi em vừa gọi điện cho một anh bạn vốn là dân có "máu mặt". Khi chúng em đến nơi thì cô bạn em đang chờ ở dưới cổng nhà nghỉ.
Bạn em cho biết chồng em đã vào trong đó được 30 phút chưa thấy ra ngoài. Cô ấy cũng đã cẩn thận nhờ một ông xe ôm chặn ở cửa sau nhà nghỉ phòng trường hợp chồng em ra bằng lối này.
Em gọi cho chồng em nhưng anh không nhấc máy. Em xông tới bàn lễ tân thì nhà nghỉ họ từ chối cung cấp số phòng. Em dúi cho lễ tân 500 nghìn nhưng họ kiên quyết không nhận. Cuối cùng anh bạn em làm ầm ĩ thì em với cô bạn còn lại mới nhân cơ hội đó xông thẳng lên tầng trên. Vừa lên tầng 3 em đã nhìn thấy chồng em đang đứng ở ngoài hành lang hút thuốc. Trên người anh chỉ mặc độc cái quần đùi, vẻ mặt mãn nguyện đầy hạnh phúc.
Nhìn thấy vợ, chồng em đứng hình, miệng lắp bắp: "Sao em ở đây?" khác hẳn vẻ bình tĩnh, tự tin hằng ngày của anh. Em không nói gì lao vào phòng. Nhìn thấy cảnh tưởng trước mắt, em đứng không vững. Trên giường là một người đàn ông chẳng khác gì đàn bà đang nằm nghỉ ngơi, xem phim, người không một mảnh che thân. Dưới sàn quần áo của cả 2 vương vãi, bao cao su cũng vứt tứ tung.
Em vừa thấy xấu hổ với bạn bè vừa choáng váng nên ngất xỉu. Sự việc sau đó em không biết thế nào chỉ đến lúc tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở nhà. Em khóc như mưa như gió.
Những ngày sau đó em còn đau đớn hơn khi chồng em thú nhận tất cả. Anh ấy là người đồng tính, yêu người đàn ông kia trước khi đến với em nhưng vì là con một lại sợ làm đau lòng bố mẹ nên anh ấy vẫn phải lấy vợ.
Dù đã lấy em, sinh con nhưng chồng em và người cũ vẫn qua lại bao năm nay mà em không biết. Người kia cũng không phải làm gì suốt ngày nhận tiền chồng em chu cấp và chấp nhận làm người tình của anh bao nhiêu năm nay.
Chồng em vừa nói vừa khóc, mong em thông cảm. Anh ta còn nói rằng xin em hãy nghĩ đến con, đến tình nghĩa bao năm nay để đừng làm mọi chuyện ầm ĩ lên.
Từ lúc nghe chồng thú nhận, em vẫn đóng cửa phòng chỉ khóc mà không ăn uống gì. Sao anh ấy tàn nhẫn như vậy? Sao lại lừa dối em? Em có đáng phải nhận những đau đớn như vậy không?

Sunday, 17 July 2016

"Đàn bà hư mới... làm quan"

Bó hoa ly vừa được cơ quan tặng bỗng tuột khỏi tay chị. Chồng chị đứng trước cửa, chẳng những không đỡ chị dựng xe mà còn “hắt” những câu nói hằn học. Niềm hân hoan khi lên chức của chị bị dập tắt. Thay vào đó nỗi buồn pha lẫn tủi thân dâng đầy trong mắt.

Bị chồng mạt sát “đàn bà hư mới làm quan”
Lặng lẽ nhặt bó hoa, chị vội lấy lọ thủy tinh đong đầy nước để những bông hoa kia không bị héo buồn bởi nhân tình thế thái. Chồng chị nhìn thấy vội gắt: “Hoa với cả hoét, vẽ chuyện! Hoa có no bụng không. Nhanh tay lên mà nấu cơm cho chồng con ăn đi. Đấy mới là việc cần làm đấy!”
Không một lời chúc mừng, không một lời động viên, chồng chị “ném” cho chị những lời nói cục cằn, sai khiến. Nước mắt chị từ đâu bỗng ùa về trên má. Sợ chồng biết, chị bước vội vào căn bếp.Vừa nấu bữa cơm chiều, chị miên man suy nghĩ…
Chị và anh lấy nhau qua sự mối lái. Tìm hiểu được 5 tháng, anh chị tính đến chuyện cưới. Trong thời gian tìm hiểu, chị lờ mờ nhận ra anh là người ích kỷ và ít chí tiến thủ. Lờ mờ vậy thôi nhưng chưa đủ để tình yêu dừng bước. Chị vẫn đồng ý làm vợ anh. Sống với nhau được một mặt con, chồng chị bắt đầu thể hiện rõ con người mình.
Anh có cửa hàng kinh doanh điện tử ở nhà. Không muốn chị đi làm bởi “khó quản lý”, anh một bắt chị ở nhà cùng chồng kinh doanh. Với tấm bằng ưu kế toán, chị không muốn mình bỏ lỡ những kiến thức mình học được.
Sau một thời gian dài, phải khó khăn lắm mới thuyết phục được chồng để chị đi làm. Nhưng với điều kiện chị chỉ được làm buổi sáng. Còn buổi chiều chị phải ở nhà lo việc gia đình. Với điều kiện ấy, chị không thể xin ở cơ quan nhà nước với giờ giấc chỉnh chu. Buộc lòng, chị phải xin làm một công ty tư nhân một việc bán thời gian.
Chị là người phụ nữ được nhiều người đánh giá là thông minh, năng nổ, có năng lực. Dù công việc khó với thời gian ở cơ quan rất ngắn nhưng chị giải quyết đâu ra đấy. Làm việc kế toán được ba năm, chị được đề bạt chức kế toán trưởng với mức lương cao gấp ba lần.
Làm kế toán trưởng đồng nghĩa với việc chị phải dành nhiều thời gian hơn vào công việc. Chị mừng vì năng lực của mình đã được đánh giá cao. Hơn nữa, chị cũng rất yêu mến công việc này.
Chị mừng bao nhiêu thì chồng chị tỏ ra hậm hực bấy nhiêu. Chồng chị nghĩ rằng, vợ mình lên chức sẽ không có thời gian chăm sóc gia đình cũng như coi thường người chồng “gà què ăn quẩn cối xay này”. Càng nghĩ, anh càng khó chịu. Dù chị làm hết giờ ở cơ quan rồi về cơm nước chăm sóc chồng con đủ đầy nhưng anh vẫn không hài lòng, tìm cớ sinh chuyện.
Điều mà chị cảm thấy đau lòng nhất là anh đã hạ nhục lòng tự trọng của chị. Chẳng hiểu “chộp” được ở đâu câu “Đàn ông làm quan mới hư, còn đàn bà hư mới làm quan”, anh liên tưởng ngay với vợ mình. Anh bắt đầu tưởng tượng ra là vợ mình ngoại tình với giám đốc để được thăng chức.
“Bán tình- mua chức”- sự tưởng tượng của anh ngày càng lớn dần theo năm tháng và chẳng hiểu từ lúc nào anh coi đó là…sự thật. Cứ tới đêm, khi chị chìm sâu vào giấc ngủ, anh lục đục bò dậy, mở máy chị tìm…thư tình hoặc những chứng cứ ngoại tình của vợ. Tìm mãi mà không thấy, anh bắt đầu nghĩ tới việc vợ đã “chùi mép” nên cứ tới đêm khuya lại dựng dậy để tra khảo chẳng khác gì hỏi cung.
Chị sợ nhất là những lần đi công tác 2-3 ngày. Vì công việc, chị không thể thoái lui việc đi công tác. Sau khi về nhà, y như rằng, chồng chị sẽ nổ ra chiến tranh lạnh hàng tuần trời. Thỉnh thoảng “xì” ra câu mát mẻ: “Thôi, bây giờ cô là “trểnh” phòng rồi, thích đi đâu thì đi, hú hí với ai thì làm, về cái nhà này làm gì?”
Quá uất ức, chị góp ý anh về cách đối xử không đúng với vợ thì anh tuôn hàng tràng: “Lên “trểnh phòng” rồi nên cô vênh mặt với tôi đấy à? Đau đớn cho thằng đàn ông là tôi chưa, bị vợ cắm sừng, bây giờ lại bị vợ dạy khôn đây. Cô đi làm, lên chức “quyền cao, vọng trọng”, bây giờ quay ra coi thường chồng à? Tôi sẽ viết đơn thư tố giác cô bồ bịch với sếp, tung đi khắp nơi, để xem cô còn vênh váo được không?”
Những dọa nạt, đay nghiến của người “đầu gối, tay ấp” khiến chị suy sụp. Tại sao chồng chị lại có thể đối xử với chị như thế. Chị đã cố gắng hoàn tất công việc cơ quan cũng như đảm trách việc nhà không một lời ca thán. Và chị chưa bao giờ hổ thẹn với lương tâm, nghĩa là chị không bao giờ ngoại tình. Lên chức đâu có lỗi gì để anh dày vò chị như vậy?
Càng nghĩ, chị càng cảm thấy mình bị tổn thương ghê gớm. Lên chức, đối với rất nhiều người là sự tự hào, niềm hứng khởi còn chị đó là…nỗi xót xa! Đến bao giờ anh mới hiểu nỗi lòng chị?
Phụ nữ thành đạt - cần lắm một bờ vai
Phía sau sự thành công của người đàn ông, thường là bóng dáng của người phụ nữ. Vậy, phía sau sự thành công của người phụ nữ là ai, cái gì? Những người phụ nữ thành đạt trong sự nghiệp có thể có một gia đình hạnh phúc?!
Xã hội ngày càng có nhiều người phụ nữ thành đạt trong mọi lĩnh vực xã hội. Họ đã chứng minh cho xã hội thấy rằng: Họ có năng lực, họ làm được những điều mà đàn ông đã làm. Thế nhưng, ít ai biết được đằng sau những thành công đó, họ đã phải đổi biết bao giọt nước mắt, bao nhiêu sự ganh ghét; thậm chí họ còn phải đánh đổi cả một gia đình mà họ hết mực yêu thương...
Họ là những người phụ nữ thành đạt, song họ vẫn luôn phải trăn trở, băn khoăn trước "bài toán" gia đình và sự nghiệp. Bởi không ít người phụ nữ thành đạt, công danh sự nghiệp rạng ngời mà con cái hư hỏng, nghiện ngập, gia đình thì lục đục…
Xã hội và lối suy nghĩ truyền thống đã áp đặt lên vai người phụ nữ quá nhiều trách nhiệm, áp lực. Nhưng phụ nữ đâu phải siêu nhân. Họ cũng đi làm, kiếm tiền, căng thẳng và mỏi mệt. Về đến nhà, lại “ba đầu sáu tay” với hàng tá việc nhà không tên và chăm sóc chồng con, đối nội, đối ngoại.
Người ta thường ví vai trò của phụ nữ trong gia đình như “người giữ lửa trong nhà”, vì thế khi họ ít có thời gian dành cho công việc gia đình, chăm sóc con cái, người chồng nhân cớ đó đã đay nghiến, chì chiết, làm tổn thương tinh thần vợ, thậm chí lấy cớ đó đi ngoại tình.
Thực tế đã cho thấy, tỉ lệ ly hôn hoặc không lập gia đình ở những phụ nữ thành đạt thường cao hơn những phụ nữ bình thường. Thu Trang- một nữ giám đốc đã nói: Người phụ nữ thành đạt phải biết cân bằng giữa công việc và gia đình.
Khi phụ nữ tham gia gánh vác các trọng trách trong xã hội, họ cần hơn ai hết người chồng là điểm tựa vững chắc cho cuộc đời họ. Phụ nữ phải rất dũng cảm khi lựa chọn sự nghiệp cho mình nhưng họ vẫn là những phụ nữ bình thường với những nỗi lo rất đàn bà, và trong nhiều trường hợp họ không thể vượt qua được nếu không có sự chia sẻ và đồng cảm của những người đàn ông họ tin tưởng.
Thành công trong sự nghiệp nhưng phải đạt được hạnh phúc gia đình. Đó chính là phụ nữ thành đạt. Và những người phụ nữ luôn khao khát đạt được điều đó khi có bờ vai rắn chắc của người chồng.
 
Blogger Templates